Mạc vị nhất chi nhu nhuyễn lực
Kỷ tằng khiên phá biệt ly tâm (*)
Ở lại đây làm chi
Tình còn lại biết mấy
Nhạn mấy nẻo thiên di
Người cuối đường không thấy
Ta ngồi một lần cuối
Trước thềm nắng vừa lên
Hoàng hôn buồn đắm đuối
Khi nào trăng ngủ quên
Liễu mềm run rẩy khóc
Trao tay người rồi thôi
Ngoảnh đầu đi vội vã
Tan tác cuối chân trời
Gió sà vai níu lại
Rượu tiễn biệt lặng thinh
Chén quỳnh rơi tê tái
Người đi vẫn một mình
Thơ để lại nơi này
Vó ngựa quay cuồng thúc
Rẽ cả một đường mây
Người say mềm ngã gục
Bao năm rồi bao năm
Thiên thu thành tích tắc
Người còn nhớ ta không
Chuyện đời thôi để mặc.
(*) : Nhành cây này yếu chi đâu, bao lòng ly biệt phải sầu đó thôi.
Thơ Tề Kỷ, Dương liễu chi.
Tôi viết bài thơ này khi có ý định rời bỏ một nơi mình quen thuộc hơn hai năm nay. Cũng định học theo tiền nhân, ly biệt tại chân cây Liễu, bẻ một cành cây để lại coi như là dấu vết tri ân những ngày tháng ta từng ở tại nơi đó... Nhưng ngẫm đi ngẫm lại có lẽ chưa từ ly được... nhưng cũng chẳng sớm thì muộn thôi...
This entry was posted
on Saturday, March 14, 2009
at 9:36 PM
. You can follow any responses to this entry through the
comments feed
.
About
- ThieuVan
- Hey! Nhìn kìa nhìn kìa dòng đời trôi qua những phút giây. Riêng mình ai, mình ai, vẫn mãi bước trên con đường riêng. Lắng nghe, chuyện một người một người không quan tâm khó khăn. Bước từng bước lặng lẽ đến những chân trời xa...