Viết cho Naoko, hình tượng hòan mỹ bất tử của tôi
Đêm tàn
Rừng thẳm
hoang vu
Biệt ly!
Em hẹn ta từ kiếp sau
Sương vướng mắt
Tóc điểm màu
Cô liêu Em đã đoạn sầu nhân gian
Môi mềm
Nụ biếc chưa tan
Hồn trinh lưu nét hồng nhan thưở nào
Mây lãng đãng
Gió lao xao
Lệ rơi tiễn biệt Em vào...
thiên thu...
"Cái chết là có thực, nó không phải là đối nghịch của cuộc sống, mà là một phần của cuộc sống…"
... thiên thần nhỏ bất tử
Hoa vàng nở...
nhạn thiên di về Bắc...
Lá nghiêng rơi chao liệng nắng thu vàng
Nghe đâu đó day dứt tiếng cười vang
Của Xa Diễm... vị thiên thần bất tử
Cười đi em ! Cười cho tan quá khứ
Của hài nhi rơi rớt giữa cuộc đời
Cười đi em ! Cười nở nụ xanh tươi
Của bé bỏng... tuổi vô ngần tinh khiết
Nụ cười em là đóa hồng bất diệt
Mãi sắc hương tha thiết giấc mơ ngàn
Là kiên cường đối trọi bệnh em mang
Mang xuân ấm dịu dàng ru đau đớn...
Ôi Bạch Cầu...
đứa trẻ chưa kịp lớn...
Huyết còn hồng... Lệ biếc đã xanh xao
Tám tuổi thôi !
Bi phận quá nghẹn ngào
Sao nỡ vội... bỏ trần gian dương thế... ?
Ta thương em tuổi thơ còn quá trẻ
Hãy hồn nhiên cười ngát thắp mơ hồng
Tuổi vô tư đùa nghịch tuyết đêm đông
Tuổi khờ dại ngây thơ hờn, giận dỗi...
Nhưng bi nghiệt phận con người quá đỗi...
Bạch cầu kia ! Ác độc đến điên cuồng
Huyết căng trào tê tái sắc thê lương
Mầm chết yểu sục sôi hoài tim nhỏ...
Đất Trung Hoa, trời nhuộm tươi sắc đỏ
Gió u buồn vi vút cũng để tang
Nắng thu rơi... tan vỡ giữa đại ngàn
Mây ức lệ thở than cùng trăng khóc...
Em nằm kia, sương giăng nhòa mái tóc
Tím làn da nhưng tươi thắm nét cười
Đáy lòng ta trăm vạn nỗi đau rơi
Nghìn u uất lệ tuôn trào hoang dại
Em đi mãi...
Em tung người đi mãi...
Chồn bồng lai chấp cánh dáng thiên thần
Linh hồn cười tươi thắm dải hồng vân
Cho mầm sống tái sinh về, Em nhé...
Tạm biệt.
Em cát bụi đã tan thành mây khói
Lệ yêu ma tan chảy dưới môi huyền
Lời yêu thương vỡ vụn mộng tương duyên
đôi nứt nẻ mi hiền...
rơi dòng huyết...
Thánh đường ca
rợn vang lời kinh nguyện
Ánh chớp bùng đốt chảy trái tim đau
Thẳm hồn sâu...
mơ một giấc nhiệm màu
Mơ phép lạ hóa thân tàn ma quỷ...
Nhưng quá muộn !
Linh hồn và ý chí !
Của loài dơi ác độc bỗng hung cuồng
Tiếng cười vang gào thét vọng thê lương
đôi vuốt sắc điên cuồng tươi sắc đỏ
Chút tàn hơi
lạnh hồn hương còn đó
Mắt kiêu kỳ đắm đuối ánh yêu tinh
Nụ từ ly... Ôi dòng máu đa tình...
Tim quỷ khóc mối u tình oan nghiệt...
Lòng oán hận căng trào lên thành huyết
Tay u linh vĩnh biệt dấu yêu đầu
ánh chớp tàn lưu luyến nụ hôn sâu
lửa thù hận đốt Em thành khói biếc...
Đêm tàn dư...
Thánh đường im lời nguyện
Ánh nến hồng tắt lịm quỷ băng hà
giữa không gian rơi rớt giọt lệ sa
tro bụi vỡ giữa linh hồn yêu nữ…
Lâu lắm mới được viết...
Ngẫu tác, dựa trên ấn tượng mạnh, một cảnh trong film...
- 130307 -
Mạc vị nhất chi nhu nhuyễn lực
Kỷ tằng khiên phá biệt ly tâm (*)
Ở lại đây làm chi
Tình còn lại biết mấy
Nhạn mấy nẻo thiên di
Người cuối đường không thấy
Ta ngồi một lần cuối
Trước thềm nắng vừa lên
Hoàng hôn buồn đắm đuối
Khi nào trăng ngủ quên
Liễu mềm run rẩy khóc
Trao tay người rồi thôi
Ngoảnh đầu đi vội vã
Tan tác cuối chân trời
Gió sà vai níu lại
Rượu tiễn biệt lặng thinh
Chén quỳnh rơi tê tái
Người đi vẫn một mình
Thơ để lại nơi này
Vó ngựa quay cuồng thúc
Rẽ cả một đường mây
Người say mềm ngã gục
Bao năm rồi bao năm
Thiên thu thành tích tắc
Người còn nhớ ta không
Chuyện đời thôi để mặc.
(*) : Nhành cây này yếu chi đâu, bao lòng ly biệt phải sầu đó thôi.
Thơ Tề Kỷ, Dương liễu chi.
Tôi viết bài thơ này khi có ý định rời bỏ một nơi mình quen thuộc hơn hai năm nay. Cũng định học theo tiền nhân, ly biệt tại chân cây Liễu, bẻ một cành cây để lại coi như là dấu vết tri ân những ngày tháng ta từng ở tại nơi đó... Nhưng ngẫm đi ngẫm lại có lẽ chưa từ ly được... nhưng cũng chẳng sớm thì muộn thôi...
Thơ cạn rồi, chỉ còn đây nỗi nhớ...
Giao thừa
của những nhớ thương
của Jazz ly biệt, của buồn mang mang
của cơn gió thổi hoang đàng
của vang đỏ mọng mắt nàng hồn nhiên
Của Em, nỗi nhớ không tên
Của ta, nỗi nhớ sầu miên không lời
Nhớ mi mắt, nhớ nụ cười
Nhớ tràn theo nhớ ru hời ta say
Tân niên nhớ chết đêm này…
Điên cuồng liễu nhứ tùy phong khứ
Khinh bạc đào hoa trục thủy lưu
Cùng Em
cạn một ly này
Trăm năm
chắc chỉ một ngày hữu duyên...?
Ta là quỷ,
Em là tiên!
Hai miền thế tục lụy phiền nhân gian...
Ta về lại cõi hoang mang
Quên bài thơ cổ,
chẳng màng thế nhân
Đâu là thực?
Đâu là chân?
Đâu là hư ảo hồng trần thê lương?
Áo này ngực đẫm hơi sương
Tim này đã phảng nỗi buồn không tên
Em - thành người cũ không quen
Lời yêu để lại bên miền hư hao
Thôi đành...
khép cửa chiêm bao
Giấc xưa mộng cũ...
để vào hư vô
Theo cơn sóng,
chẳng bến bờ
Như dòng nước mãi bơ vơ chân trời
Điên cuồng gió hững hờ trôi
Đào hoa khinh bạc mặc đời lênh đênh
Đời này thoáng chốc phù vân
Nụ ly biệt cũng phai dần dư hương
Mưa xưa
Lối cũ
Đêm trường
Mùa thu bạc phận
Em dường như xa...
Tình sầu oan nghiệt mình ta
Lệ đan sa lệ
ta thà không hay
Xa nhau đến tận mai này
Cạn đi Em!
chén rượu cay cuộc đời...
Có say chết cũng song đôi...
06:31am -280209-
Viết trên nền Phôi Pha, Trịnh.
Em về điểm phấn to son lại
Ngạo với nhân gian một nét cười (*)
Mắt Em kiều mị u buồn
Phong tình diễm lệ ngạo hồn nhân gian
Nét mi sầu thảm tâm can
Xanh màu tình ái tiêu tan lòng người
Mắt cười như thể trêu ngươi
Như ngàn điệu vũ lạc đời cỏ cây
Múa say mềm giữa cơn say
Trần ai buốt lạnh khói mây nhạt màu
Tay tiên múa lộng tinh cầu
Yêu kiều uyển chuyển hát thâu đêm trường
Huyền cầm tấu khúc uyên ương
Giang san hóa cõi vô thường riêng Em
Mơ hồ trong cõi dịu êm (**)
Hoa sầu mê hoặc bỏ quên sắc hồng
Em kiêu bạc đến vô cùng
Mảnh mai như dải sương hồng thướt tha
Cá hờn
Nhạn lạc
Chim sa
Nhân gian ngơ ngẩn điệu hoa lạc hồn
Vạn người cúi rạp van ơn
Mong Em ban phát yêu đương thỏa lòng
Em cười mỉm tiếng cô đơn
Lạnh lùng rũ áo bỏ đàn, biệt ly…
Tang thương níu bước chân đi
Thiên thai dấu lệ… chờ khi Em về…
Trong Em còn nặng lời thề
Chưa tìm tình ái, chưa về đâu Em…
(*) : dị bản hai câu thơ trong bài "Cảnh đoạn trường" - Thái Can.
Nguyên bản :
Em nên điểm phấn to son lại
Ngạo với nhân gian một nụ cười
(**) : anh VNT.
Thử tình khả đãi thành truy ức
Chỉ thị đương thời dĩ võng nhiên (*)
Về thôi
Em…
gió hững hờ
Rừng xưa khép cửa
duyên chờ kiếp sau
Về thôi…
...
cọng cỏ buồn lau,
mưa chiều tê tái
ngả màu phong sương
Về thôi...
Em…
Chốn thiền môn
Tịnh tâm chuông gióng
gọi hồn biệt ly
Mi sầu
Lệ biếc
Thanh y
Trích tiên vướng lụy
mà chi tội tình
Trầm ngâm liễu rủ bên đình
Xôn xao tiếng niệm cầu kinh lạnh lùng
Em đi…
biển nhớ muôn trùng
sơn khê níu bước theo cùng lãng du
Về thôi...
Tiếng hát trầm tư
Gieo sầu vào điệu buồn ru ru buồn
Cánh quyên lặng lẽ bay luôn
Diệp xuôi dòng nước về nguồn xa khơi
Rượu nghiêng sầu lại đầy vơi
Về thôi…
Em
nẻo chân trời xanh lam
Về thôi…
Em…
nắng địa đàng
Ngực trần,
tay ngọc dịu dàng sương đêm
Hương trầm thanh khiết trinh nguyên
Về thôi…
Em…
Khép cửa phiền
ngàn năm… (**)
Nhớ Naoko và Em nên viết tặng nàng, trên nền nhạc Trịnh trữ tình, tiếng nhạc newage thiền tông Karunesh, và những bản Jazz sâu lắng của Norah Jones, Stacey Kent...
---
(*) : Tình nay như khúc niệm buồn,
Duy còn lại nỗi đau thương vĩnh hằng.
Trích tiên vướng lụy : vị tiên gặp nguy biến. Với tôi thì Naoko luôn là một kỳ nữ vô ý vướng phải lụy cõi trần...
(**) : mượn ý thơ của Trác Văn Quân - ViệtKiếm.
Thơ Em bi khổ cực cùng
Nghìn trùng tê tái, muôn trùng thê lương
Mi hồng rủ lệ đẫm sương
Thương hồn nhi nữ còn vương chút tình
Ngâm nga đoản khúc thơ xinh
Đôi dòng thơ tím lặng thinh điêu tàn
Ta thương Em đến ngỡ ngàng
Em vô tư đến bạt ngàn vô ưu
Cười tan
giọt nắng cuối chiều
Cười tan nụ biếc hoang liêu mây trời
Cười tan
gió thoảng mây trôi
Cười tan Em khóc cho đời u uyên
Giấc sầu bi mộng hão huyền
Cơn mê ảo - thực nghiệt duyên bận lòng
Muôn chiều mơ giữa hư không
Nghìn đêm thơ thẩn âm thầm đơn côi
Thôi... tàn mộng ấy tan rồi
Thôi... Em vui nhé cho trôi ưu phiền
Mơ Em hạnh ngộ tình duyên
Hồng nhan vương tiếng UyênUyên mỉm cười
Tặng Em, UyenUyen.
Cây ngàn năm đứng đợi
Tuyết một mùa trắng tươi...
Ta ngồi đây
lặng nhìn kia – mảnh thiên thanh dát ngọc
bóng mây mờ
che phủ ánh dương quang
Những tia vàng
nghiêng chiếu xuống trần gian
Sương rũ rượi
nhẹ lan nhành hoa thắm
Bạch dương lặng
đắm chìm trong sắc trắng
tuyết yêu thương
trong nắng vẫn ánh ngời
tan vào cây còn nghe thỏang tiếng cười
Tình Yêu ấy ! Trọn đời không di hận
Vương trong gió
những thanh âm u uất
hay tiếng hờn kia cây khóc mãi ưu sầu
Tuyết vừa tan thành lệ buốt cành đau
Cây khô khốc
đẫm mình trong tinh thể...
Vòng luân hồi
vẫn vô tình như thế
Đông phải đâu ngự trị mãi trên đời
phải nhường Xuân với khí tiết thanh tươi
thay áo bạc cỏ cây thành sắc thắm
Tình như gió tan vào nơi xa vắng
mang nỗi lòng trong trắng tuyết vô ưu
Kìa bạch dương – chàng lãng tử phong lưu
Đừng chết nhé !
Hẹn đông sau tao ngộ...
Tình ơi, dù sao đi nữa, xin vẫn yêu Em…
Viết tặng Người bài niệm khúc vấn vương
Có gió nhỏ, có mây nhòa nước mắt
Có đớn đau đẫm hòai sương lệ ngọc
Có thương yêu trót bỏ lỡ bên đời
Có niềm tin gục ngã thủa lứa đôi
Có dư vị bờ vai thương quyến luyến
Có môi hôn ướt mềm hương vị tuyết
Có tình nhân theo nắng dệt duyên sầu
Bốn mùa qua, kỉ niệm thành niềm đau
Mưa vẫn vậy, lòng người thành hòai niệm
Cây trổ lá rụng rơi tà huy tím
Tóc bạc màu se sắt nỗi chia ly
Có người ở, có kẻ bước ra đi
Cơn sóng lòng dạt dào đương xát muối
Có mùa yêu thương mặn nồng vô tội
Mắt điêu tàn níu bước buổi chia xa
Ru Người ngủ, ta hát khúc ly ca
Hòai niệm cuối cho ngày xưa - mười bẩy
Buồn dịu êm một thoáng trôi hết thẩy
Ngày đi qua, mang theo nỗi u buồn…
For my mate.
Em có hay, Thu về hết dấu cô liêu...
Thu về em có hay chăng... ?
Đóa hoa úa đỏ rụng nằm bờ vai
Rơi nghiêng liễu rủ mi dài
Là sương hay giọt ban mai rụng buồn...
Thu về em có lẻ đơn... ?
Ta nhờ sương gửi mảnh hồn về chung
Gửi hộ ta nỗi nhớ cùng
Dấu yêu gửi đóa phù dung tặng người
Thu về hoa cỏ có đôi
Mưa chiều hối hả gọi môi gió đùa
Riêng ta nhớ dáng em xưa
Bàn tay mùa cũ...
... còn chưa..
... quay về ?
For Queen Lovely.
Ta viết hết lòng vào chữ nghĩa
Mồ chôn tình ái lửa điêu tàn
Thơ tình cháy lịm trên trang giấy
Ai thắp hộ ai một nén nhang ?
Lệ khóc băng hà rung giấy buốt
Nét mực phai sắc đượm u buồn
Tên Em – nhòa lệ phôi pha nhạt
Rèm phòng rủ xuống ánh tịch dương
Thơ nấc cho lòng thôi chao đảo
Chử ngả nghiêng sầu nhớ mông lung
Khúc nhôi tan tác ưu tư lạ...
Ngoài kia đêm xuống tuyết muôn trùng
Ai khóc hộ ta chút tơ lòng
Mi sầu nhỏ lệ buốt trời phong
Thở than rền rĩ riêng ta một
Em cười vô ý chẳng để tâm...
Nhưng tấm tâm lòng trung trinh ấy
Ta biết rằng Em vẫn gọi thầm...
About
- ThieuVan
- Hey! Nhìn kìa nhìn kìa dòng đời trôi qua những phút giây. Riêng mình ai, mình ai, vẫn mãi bước trên con đường riêng. Lắng nghe, chuyện một người một người không quan tâm khó khăn. Bước từng bước lặng lẽ đến những chân trời xa...