Điên cuồng liễu nhứ tùy phong khứ
Khinh bạc đào hoa trục thủy lưu
Cùng Em
cạn một ly này
Trăm năm
chắc chỉ một ngày hữu duyên...?
Ta là quỷ,
Em là tiên!
Hai miền thế tục lụy phiền nhân gian...
Ta về lại cõi hoang mang
Quên bài thơ cổ,
chẳng màng thế nhân
Đâu là thực?
Đâu là chân?
Đâu là hư ảo hồng trần thê lương?
Áo này ngực đẫm hơi sương
Tim này đã phảng nỗi buồn không tên
Em - thành người cũ không quen
Lời yêu để lại bên miền hư hao
Thôi đành...
khép cửa chiêm bao
Giấc xưa mộng cũ...
để vào hư vô
Theo cơn sóng,
chẳng bến bờ
Như dòng nước mãi bơ vơ chân trời
Điên cuồng gió hững hờ trôi
Đào hoa khinh bạc mặc đời lênh đênh
Đời này thoáng chốc phù vân
Nụ ly biệt cũng phai dần dư hương
Mưa xưa
Lối cũ
Đêm trường
Mùa thu bạc phận
Em dường như xa...
Tình sầu oan nghiệt mình ta
Lệ đan sa lệ
ta thà không hay
Xa nhau đến tận mai này
Cạn đi Em!
chén rượu cay cuộc đời...
Có say chết cũng song đôi...
06:31am -280209-
Viết trên nền Phôi Pha, Trịnh.
This entry was posted
on Saturday, March 14, 2009
at 9:12 PM
. You can follow any responses to this entry through the
comments feed
.
About
- ThieuVan
- Hey! Nhìn kìa nhìn kìa dòng đời trôi qua những phút giây. Riêng mình ai, mình ai, vẫn mãi bước trên con đường riêng. Lắng nghe, chuyện một người một người không quan tâm khó khăn. Bước từng bước lặng lẽ đến những chân trời xa...