Cái Bang ca  

Posted by ThieuVan

Cái Bang, dư vị của một thủa...

Tôi chơi VLTK từ những ngày đầu tháng 7 năm trước, và bỏ VLTK từ những ngày cuối tháng 2 năm nay, ngoảnh mặt lại đã thấy để lại sau lưng một khoảng thật dài những vui buồn lẫn lộn...

Viết về Cái Bang – môn phái duy nhất mà tôi chính tay chơi và nghiên cứu, là một thách thức đồ sộ đối với tôi, bởi lẽ tình cảm dành cho một môn phái nói riêng, và một trò chơi nói chung là quá nhiều, phân tính những góc cạnh tâm lý trên từng bước đường hòa nhập vào thế giới võ lâm, cũng như những nhạt nhòa cảm xúc còn đọng lại bởi kỉ niệm chứa chan một thời có lẽ chẳng bao giờ là đủ. Chiều lòng một vài người bạn, tôi viết bài ngẫu văn này coi như trút bỏ thêm một mối ân tình về cái thời ngày đêm chìm vào mộng ảo của hành hiệp trượng nghĩa, cũng như ân óan giang hồ. Một thời rất đẹp...

Lãng mạn Cái Bang ca...


Thơ về chủ đề Game VLTK tôi từng làm một số, hầu hết chỉ để thỏa mãn cái gọi là “niềm tự hào môn phái” của một người chơi Cái Bang, song bên cạnh cái ngạo khí ngút trời đặc trưng dân Khất Cái đó, chất lãng mạn của hình ảnh vị anh hùng chín túi tay cầm gậy trúc, nghiêng ngả say trong men Nữ Nhi Hồng, và miệng không bớt thốt ra những âm vang giai điệu của thơ, của nhạc... hình ảnh lãng mạn đó là cái đích tột cùng mà tôi luôn mong vươn tới, hay chí ít ra là một sự mơ mộng thường xuyên về Cái Bang đệ tử. Ai nói ăn mày không biết hát? Ai nói ăn mày không lãng mạn?


Cái Bang ca

Nghiêng ngả say trong hơi men rượu nhạt
Thoang thoảng buồn những tâm sự ngổn ngang
Giơ gậy trúc tinh khôi màu bích ngọc
Lão ăn mày xiêu bóng dưới chiều tàn

Miệng phơi phới một câu Thi Đường cổ
Mắt vô hình nhìn chẳng rõ nơi đâu
Mải mê bước tiêu dao đường sơn hải
Vương tâm can một giấc mộng sầu

Ta cứ bước dưới chiều buông, mặc tối
Lạc đường cùng lại vượt núi, băng sông
Thân làm trai há dễ chịu đeo gồng
Ta vĩnh viễn với non sông tri kỉ

Hồn đơn côi cùng độc hành thiên lý
Đến cùng trời cuối đất để ghi danh
Ngạo giang sơn, cười xã tắc trời xanh
Ta mê mải đằng không tìm lý tưởng

Trôi miên man dựng cho tròn mộng ước
Mộng ước một đời – phiêu lãng tận thiên thai
Mộng ước một đời – tìm ánh sáng ngày mai
Ôi lý tưởng tiêu dạo và tự tại...

Đời vô cùng cũng đâu thành mãi mãi
Giận thời gian ta mặc kệ để trôi
Giận thời gian ta vứt cả luân hồi
Còn thiên kiếp ta để dành phiêu bạt

Nắng – mây – mưa chảy cả vào huyết quản
Ta hấp thụ tinh túy của tự nhiên
Ta tinh tụ linh dược của thần tiên
Ta cháy bỏng một khát khao được sống...

Sóng Trường Giang cuộn dâng trào nóng bỏng
Tuyết Hoa Sơn sắt thép cũng phải mòn
Ta kiên cường vượt ải với vô ngôn
Bao thác đổ cùng muôn ngàn sóng gió

Đã bước đi không ngoảnh đầu bỏ ngỏ
Để mắt buồn làm lạc trí cuồng ngông
Dẫu tim ta say đắm một bóng hồng
Ta mặc kệ...bỏ quên đời...vẫn bước...


Trước nay tôi chọn Cái Bang, và lấy Cái Bang làm đại diện của cuộc đời, vì một lẽ. Cái lẽ đó xuất phát từ ước mong được giải phóng tuyệt đời khỏi vòng luân lý của thời gian, của khắc nghiệt cuộc đời. Cái Bang trong tôi là tinh diệu cho một tâm hồn khoáng đạt đến vô cùng, kiêu hãnh đến vô ưu. Hình ảnh Cái Bang là một vị đại hiệp không chỉ lăm lăm vũ khí, phi thường sở học võ công cứu người, giúp đời, đó chỉ là cái tiêu chí cực nhỏ làm nên họ. Cái Bang phải luôn phiêu lãng, vượt qua lý tưởng gò bó đương thời để mải mê kiếm tìm cho mình số phận thực chưa bao giờ được sắp đặt sẵn. Cái Bang thể hiện tinh thần muốn vươn lên trong tôi, là khát khao vô cùng cực về cuộc đời thỏa chí tang bồng, bỏ qua mọi vui – buồn – lừa lọc – dối trá của cuộc sống, để khẳng định khí chất tự do, để thỏa mãn sự thanh thản của tâm hồn. Bên cuộc đời kia có bao điều thị phi được bao bọc trong cái vỏ ngoài đẹp đẽ, thì ở chàng Khất Cái ấy, vẻ nhơ nhuốc tiều tụy lại ẩn chứa những mảng hồn người tinh khiết như pha lê, ngọc lộ. Hai sự đối lập để thể hiện một điều : tốt – xấu luôn là một cặp, và chúng là hai điều hiện thực, nhưng trong tinh thần Cái Bang, phần đẹp đẽ đã to lớn hơn rất nhiều, và đó là sự phá cách.

Tôi 20, còn Cái Bang không có tuổi. Tôi tham vọng hữu hạn, còn Cái Bang vô hạn. Tôi khuyết, Cái Bang vẹn đầy. Những gì không làm nổi trong đời thực, tôi dồn mơ ước vào Cái Bang, tôi không đủ sức lực để đi hết bốn bề, nhưng chàng Cái Bang có thể. Tôi bị những vòng luẩn quẩn của phép tắc thời cuộc bủa vây, còn Cái Bang tự do tuyệt đối trong tư tưởng. Tôi ước mơ đủ nhỏ để biến thành hiện thực, Cái Bang cả đời mộng tưởng về chân lý sống. Tôi bất lực nhìn sức mình có hạn, Cái Bang ngông cuồng vượt cả cảnh giới đam mê.

Mượn Cái Bang để giải phóng mình, là một cách để tặng mình niềm kiêu hãnh. Mỗi khi mỏi mệt trên đường đời, lại nhớ về hình ảnh phiêu lãng chân trời góc bể của chàng Khất Cái kia, tôi lại có động lực để vươn lên...Cái Bang vì thế mà tôi yêu quí suốt thời gian dài như vậy.

23-12-06, 06:53

---

Lâu rồi đọc lại bài thơ cũ, một thời để nhớ.

This entry was posted on Tuesday, May 12, 2009 at 1:27 PM . You can follow any responses to this entry through the comments feed .

0 comments

Post a Comment